MÙA XUÂN MỚI, TRÒ CHUYỆN VỀ… MÙA XUÂN

Ngày năm mới, nắng xanh, mây trắng, thiên nhiên khoe sắc thắm. Tôi lại nhớ đến bài phú Xuân thiên, tự ngàn xưa, ông bà mình đã miêu tả với nhiều sắc màu thân thiện, ấm áp:

Mới ngày nào thu rũ, đông rầu, sương sa như bạc, lá rụng như vàng, chiều tịch mịch vừa trêu, vừa gợi; 

Mà nay trời tươi, đất tỉnh, núi vẽ ra mày, hoa tươi ra miệng, cảnh xuân thiều càng ngắm càng xinh.

Trước cảnh vật hòa hợp lòng người, hầu như ai cũng có một ước mơ nào đó. Mà nào phải chờ đến mùa Xuân, lòng người mới thay đổi, chúng ta có thể thay đổi trong từng ngày đang sống. Thời nhỏ, tôi đọc quyển sách Quẳng gánh lo đi và vui sống do nhà văn hóa Nguyễn Hiến Lê, trong đó có mẩu chuyện: Có người phụ nữ sau khi chồng mất, cô đau đớn thất vọng, tài sản hầu như khánh kiệt. Mỗi sáng thức dậy, cô đâm ra lo sợ đủ thứ: Sợ không trả nổi tiền xe và tiền nhà, không kiếm đủ ăn, sợ rồi sẽ đau ốm không tiền mua thuốc…

Rồi một hôm ngẫu nhiên cô đọc một bài báo, nhờ đó, cô đã thoát khỏi cảnh thất vọng và can đảm để sống. Cô nói: “Tôi sẽ suốt đời mang ơn tác giả bài đó, người viết câu này: “Đối với một đại nhân thì một ngày mới là một đời sống mới”. Tôi đánh máy lại câu ấy rồi dán lên kính che mưa trong xe, để trong khi cầm lái, lúc nào tôi cũng phải ngó tới. Từ đó, tôi thấy chỉ sống từng ngày một thì đời sống không khó khăn gì cả. Tôi tập quên dĩ vãng và không nghĩ tới tương lai nữa. Mỗi buổi sáng tôi tự nhủ: “Ngày hôm nay là một đời sống mới”.

Nhờ vậy, tôi thắng được nỗi lo sợ cảnh cô đơn, hăng hái và yêu đời. Bây giờ tôi biết rằng, ta chỉ sống được nội ngày hôm nay thôi, không sống được thời dĩ vãng và tương lai. Và, “Đối với một đại nhân thì một ngày mới là một đời sống mới”. Bạn có biết tác giả của những câu thơ này là ai không? Câu đó thi hào Horace đã viết 30 năm trước Thiên Chúa giáng sinh đấy. Hết thảy chúng ta đều mơ mộng vườn hồng diễm ảo ở chân trời thăm thẳm, không chịu thưởng thức bông hoa nở kề ngay bên cửa sổ”.

Thế thì, ngày nào cũng là mùa xuân đấy thôi. Nói thì nói thế, tôi biết có những người quanh năm tất bật, họ không có nhiều thời gian dành riêng cho mình, phải nghĩ nhiều đến cộng đồng. Vậy, họ làm gì có mùa xuân trong mỗi ngày? Vẫn có đấy. Có thể đó là những doanh nhân đang ôm ấp nhiều hoài bão, dù công việc nhọc nhằn đem lại sự giàu có, sung túc nhưng qua đó cũng giải quyết được biết bao công ăn việc làm cho người khác. Những mẫu người ấy, tôi bao giờ cũng dành cho họ sự ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ vì họ đã đem lại mùa xuân cho các nhân viên, cộng sự từ miếng cơm đến manh áo hàng ngày. Nếu mọi việc suôn sẻ, không nói làm gì, chẳng may họ thất bại thì sao nhỉ? Có thể tạo dựng lại mùa xuân không? Tôi nghĩ, không gì là không thể.

Không khí háo hức chuẩn bị cho một cái Tết đủ đầy và trọn vẹn

Tại sao?

Tôi sẽ lý giải sau, chỉ dám nói chẳng ai có mùa xuân nếu người đó sống trong tâm trạng này: Rằng, sau khi nghỉ việc ở công ty, tự dưng người chồng thay đổi tâm tính. Do không lường trước sự tinh giảm biên chế nên anh ta cảm thấy hụt hẫng. Với nhiều người, không làm việc này, kiếm tìm việc kia, đơn giản thôi. Thế nhưng anh lại bi quan, yếu đuối. Tâm trạng đó thể hiện qua những câu hỏi, đại loại như: “Này em, liệu chừng tháng tới, mình có đủ tiền trả thuê nhà?”, “Đủ, anh khéo lo xa”, “Vậy, có đủ lo cho hai con tiếp tục ăn học?”, “Chuyện nhỏ thôi, anh ơi”. Vẫn chưa yên tâm, im lặng giây lát, anh ta lại hỏi: “Lương em có đủ dành dụm trả lãi ngân hàng hàng tháng không?”. Những câu hỏi đại loại như thế, ban đầu, nói thật, người vợ cũng cảm thấy vui vui vì nó thể hiện trách nhiệm của người chồng.

Khổ nỗi, vì sự lo lắng ấy người chồng đâm ra bịnh luôn, không còn hăng hái vác đơn đi xin việc làm mới như các đồng nghiệp khác. Và ngay cả bản thân người vợ cũng cảm thấy như đang bắt đầu gánh thêm trọng trách nặng nề, mệt mỏi. Mà cũng do nghe chồng cứ nhắc đi, nhắc lại khiến cô lờ mờ nhận ra: “Chỉ mới xảy ra việc bé tẹo thế này chồng mình đã hoảng hốt. Nếu chẳng may xảy ra sự cố còn hơn thế, phải làm sao?”.

Câu hỏi đó, đúng quá. Ông bà ta nói: “Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo”, dù chưa gì, đã “giương cờ trắng” đầu hàng, có lẽ do họ bởi chưa mạnh dạn “quẳng gánh lo đi”, luôn sống trong tâm trạng bất an, chỉ vì lo xa quá mức.

Nói đi cũng phải nói lại, trước một tình huống nào đó, con người ta thể hiện sự lo lắng là bình thường. Tuy nhiên, nếu qua đó lại yếu đuối, bi quan quá thì không nên, cần biết kiềm chế, giữ lại trong lòng. Vì tâm lý, tâm trạng bất ổn của mình nếu thể hiện quá hớp ra bên ngoài, sẽ  ảnh hưởng đến tâm lý người thân cận kề. Vẫn biết chẳng ai luôn luôn mạnh mẽ, cứng cỏi trước mọi sự cố nhưng có những lúc, nếu cần thì phải cứng rắn hơn. Có như thế, nó mới là nguồn động viên tích cực để chính mình cùng người thân bàn cách tháo gỡ khó khăn.

Ngày kia, đã khá lâu, tôi gặp một nhân vật rất nổi tiếng trên thương trường sau khi đã… thất bại! Anh kể câu chuyện này, đó là chuyện không vui của người tiều phu nọ. Sau nhiều năm lao động cật lực, ông đã dựng lên ngôi nhà khang trang. Năm tháng thong thả đi qua, vợ con ông sống yên vui dưới mái nhà đó. Chẳng may, một ngày kia, vì lý do gì đó, ngôi nhà bị cháy. Dù cố gắng hết sức nhưng họ vẫn không khống chế được ngọn lửa. Đứng nhìn đống tro tàn, ai nấy đều ái ngại, thương xót cho gia đình ông. Sau khi cám ơn sự an ủi, giúp đỡ của láng giềng, ông lại lao vào bới tung, tìm kiếm cái gì đó trong đống đổ nát, hoang tàn. Ông ta tìm kiếm vàng, bạc, ngọc ngà, châu báu đã tích trữ lâu nay ư?

Cuối cùng, người tiều phu kêu lên trong sự mừng rỡ tột cùng: “Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi!”. Mọi người ngạc nhiên khi thấy ông cầm trên tay chỉ là lưỡi rìu. Ông quả quyết: “Chỉ cần có lưỡi rìu này, tôi có thể dựng lại ngôi nhà khác”. Ta hiểu lưỡi rìu chính ngụ ý về lòng tin mãnh liệt, không đầu hàng nghịch cảnh.

Kể xong câu chuyện, anh bạn doanh nhân đã cười khà khà. Và anh cho biết đó chính là bài học mà anh đã thấu thị để đứng dậy sau thất bại. Trong đời, không gặp sự cố là tốt, nhưng nếu gặp sự cố mà biết đứng lên vẫn tốt hơn. Tốt ở chỗ, dù trong tình huống nào vẫn không tuyệt vọng, u sầu, quỵ lụy. Bởi một lẽ đơn giản, mùa xuân luôn ở quanh ta.

Và bây giờ, hơn lúc nào hết trong lúc thiên nhiên đang mở hội mùa xuân, có lẽ nhiều người đang cảm thấy phấn chấn hơn, tự tin hơn. Xưa nay như một lẽ tự nhiên, trong mùa xuân mới ai ai cũng hướng đến sự thanh tân, tươi tốt. Đúng là thế, năm Kỷ Hợi, cứ theo như niềm tin của sự vận hành hanh thông trong trời đất thì đây sẽ là một năm tạo cơ hội cho sự gặt hái thành công của mọi người.

Trở lại câu chuyện của người phụ nữ trong quyển Quẳng gánh lo đi và vui sống, chắc chắn các bạn đồng tình gật gù: Đúng lắm, bông hoa nở kề ngay bên cửa sổ nhà mình, gần gũi, đáng yêu lắm và ta còn thấy mùa xuân trong mỗi ngày…